|
Phê bình văn học:
Cập nhật ngày 26 tháng 10 năm 2008
Bầy chim sẻ bay đi
Nguyễn Mậu HùngKiệt
Hàng quán mọc lên
thị trấn chật ních người xe
không còn chỗ cho bầy chim sẻ
Bầy chim sẻ bay đi
khoảng trống lấp đầy
vô vàn âm thanh hỗn tạp
Bầy chim sẻ bay đi
bay đi
chút bình yên trên đôi cánh nhỏ
Có chú chim sẻ lạc bầy
tiếng kêu buồn thương xa vắng...
Tháng4/2008.
Lời bình của Nguyễn Sân:
Cuộc sống đang chuyển mình, đang từ quê lên thị trấn, lên phố phường. Sự thật này diễn ra mọi nơi trên Tổ quốc thân yêu. Hiện thực của khao khát, mong đợi này thì phải vui, phải tự hào. Vậy mà bài thơ “Đàn chim sẻ bay” của Hùng Kiệt kết thúc với “tiếng kêu buồn thương xa vắng...”. Tiếng kêu ấy như vỡ vụn ra trong cái ồn ào của “Thị trấn chật ních người xe”. Tôi yêu bài thơ từ khi bắt gặp và mong nói được đôi lời đồng cảm!
Bài thơ ngắn gồm bốn khổ thơ, với cấu tứ chặt, gọn, bắt đầu từ hiện thực, mở ra cái nhìn và cả tâm hồn nhà thơ kết đọng trong nỗi “buồn thương xa vắng”.
Xem tiếp>>
--------------------------------------------------------------
Đoạn trường ai có qua cầu mới hay
Nguyễn Mậu Hùng Kiệt
Trong bài viết “Thơ như là một thiết yếu”, Inrasara cho rằng: “Nhìn lại hành trình thơ của mình và người đồng hành, là ý thức mang tính phản tỉnh việc làm của mình và người đồng hành. Nó giúp ta nhận mặt những nhàm cũ, lối mòn lâu nay ta từng đi và giẫm lên dấu chân của kẻ đi trước hay của chính mình mà không biết, biết còn mơ hồ hoặc biết mà không cảm thấy cần/không nỗ lực tránh.” Và tôi thiết nghĩ, cũng cần phải nhìn lại mình và người đồng hành thơ đất Quảng sau hơn mười năm tách tỉnh hay chí ít cũng giữa hai kỳ Đại hội Văn học – Nghệ thuật Quảng Nam.
Xem tiếp>>
----------------------------------------
Nhiều khi và thi thoảng
“Cuộc đời vốn đa sự, con người thì đa đoan”
Nguyễn Minh Châu
Nhiều khi
em cười hiền như mẹ
lòng đầy an vui
anh mơ về ngôi nhà bên suối
Nhiều khi
em nói lời có cánh
trái tim nhảy múa
anh nghĩ về hạnh phúc lứa đôi...
Thi thoảng
anh thấy cuộc đời đa sự
không dưng...
trái gió trở trời !
(Nguyễn Mậu Hùng Kiệt)
Lời bình của Nguyễn Sân:
Không giống như truyện, thơ thường thích ghé về một chiều vàng, có những cánh cò chở nắng... Cái đẹp của cuộc đời là dòng sông mát mà nơi ấy cảm xúc được dịp căng buồm. Tôi nghĩ vậy! Song nhìn và cảm ở một phạm vi rộng lớn là cuộc đời, thì mọi cái cả đắng - ngọt; cả tối - sáng đều là cái đẹp. Có lẽ vì thế mà trong “ Nhiều khi và thi thoảng” K đã nghĩ đến cuộc đời bằng sự đa cảm của con tim yêu thương và trăn trở.
Xem tiếp>> |